HỖ TRỰC TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT WEBSITE

KẾ HOẠCH HOẠT ĐỘNG

LK WEBSITE GIÁO DỤC

“Con cảm ơn cô nhiều, cô ơi !!!”

Thứ ba - 07/04/2015 21:42 | Số lần đọc: 1302
Nhớ lại thời thơ ấu, khi mẹ cho con một món quà, con mừng quá, cầm và vội chạy đi mất. Mẹ liền gọi lại và nói với con: “Con biết con cần phải làm gì khi con nhận được quà không?”. Con sửng người lại nhưng hiểu ý mẹ nói: “Con cảm ơn mẹ” . Từ đó con biết nói lời cảm ơn khi nhận được thứ gì khi nhận được từ người khác.
Lớn dần, con biết cảm ơn cô bạn ngồi bên đã cho con mượn bút khi bút con hết mực.

Con cảm ơn đứa bạn đã giúp con sửa xe khi chiếc xe của con bị sút xích.

Con cảm ơn những câu chuyên cười của đứa bạn thân lúc con buồn.

Con cảm ơn những tấm gương vượt lên chính mình để con biết noi theo từ đó mà tự hơn thua với mình.

Con biết nói lời cảm ơn với bất cứ ai giúp đỡ con nhưng giờ đây con bỗng giật mình nhận ra con thực sự con đã quên cảm ơn một người - người có công rất lớn với con.

Người đó ngày ngày lặng lẽ chèo đò đưa bao thế hệ cập bến tri thức. Người ấy đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải, cách đối nhân xử thế ở đời .

Người đó đã cho con biết rằng, con người không chỉ đẹp ở hình thức bên ngoài mà cái quan trọng nhất khi đánh giá về vẻ đẹp của một người là ở tâm hồn. Và rồi người ấy đã trao cho con “bí kíp làm đẹp tâm hồn” qua những bài giảng của mình.

Lúc con vấp ngã, không đủ ý chí vươn lên, con muốn buông xuôi tất cả. Nhưng người ấy đã dạy cho con biết “sự học như thuyền trôi nước ngược, không tiến ắt phải lùi”. Người đó động viên an ủi con, tìm lại ý chí trong con để con cố gắng học tập để tương lai co thoát khỏi kiếp nghèo như cha mẹ.

Nhiều và nhiều lắm việc người ấy làm cho con, và những thứ tốt đẹp con nhận được từ người ấy. Vậy mà chưa bao giờ con nói một câu “Cảm ơn”. Tuy đã qua 20-11 con chưa nói cảm ơn với người ấy và hôm nay có thể đã muộn nhưng con không thể không nói với người ấy những lời bấy lâu nay con chưa dám nói.

 

Cô à !

Đã có lúc con tránh cô vì cô hay nhắc nhở phê bình con nói chuyện, con trách cô sao cứ lặp đi lặp lại “Các con phải siêng học đi chứ”. Con trách cô sao đem con so sánh với bạn con. Nhưng giờ đây con nhận thấy nhưng điều cô lặp đi lặp lại thật hữu ích.

Con biết ơn vì cô so sánh con với cô bạn thân, nhờ điều đó mà con thấy còn yếu kém hơn bạn bè. Giờ đây con luôn cố gắng phấn đấu đế học tốt hơn, để tự tin hơn và năng động hơn. Con cảm ơn những đêm cô thức trắng để chấm bài cho tụi học trò nhỏ của mình để rồi sáng mai lên lớp học trò nào cũng có bài kiểm tra với những dòng chữ đỏ, những lời phê đầy tâm huyết.

Con cảm ơn những giờ phút cô dành để tìm những bài văn hay, những bài thơ không có trong sách mà có lẽ thời gian đó những người phụ nữ khác họ sẽ giành để làm đẹp cho mình. Còn cô, cô dành để bố sung kiến thức cho chúng con giúp chúng con hiểu sâu hơn về bài học và càng thấy yêu môn Văn nhiều hơn.

Con cảm ơn những điểm số không như ý muốn mà cô ban tặng cho con để cho con có thêm nỗ lực cho bản thân.

Con cảm ơn những lời quan tâm của cô lúc con ốm. Cô trách con sao đi chơi giữa trời lạnh không chịu mặc áo ấm để rồi bị ốm, thuốc dẫu đắng cũng phải uống chứ lười thế sao khỏi ốm được… Sao con thấy cô như một bà mẹ đang cằn nhằn khi đứa con bị ốm nhưng từng lời sao chứa chan tình thương đến thế. Con thấy hạnh phúc lắm vì mình vừa có mẹ vừa có cô.

Ơn cô sao con kể cho hết, con cảm ơn cô sao cho đủ. Trên đời còn có bao lời hay làm lệ rơi nhưng con chỉ biết nói với cô rằng:

“Con cảm ơn cô nhiều, cô ơi !!!”

Con từng nghe một bài thơ nhưng thấy sao nó đúng với lòng con bây giờ đến lạ:

 

Bao năm tháng nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những ngày tháng thân thương

Những ngày vui của một thưở đến trường

Đang trôi dạt từng làn mây trắng

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con những nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng cửa một người con gái

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vầng nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi chúng con nào biết ưu phiền

Vẩn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

 

Dù cho bánh xe thời gian có lăn nhanh, cuộc đời có bao thăng trầm đi chăng nữa thì con sẽ mãi nhớ về cô, biết ơn cô nhiều lăm cô ơi!!!


- Con cừu nhỏ của cô-

 

Tác giả bài viết: Phan Thị Thu Phương lớp 9E

Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: thơ ấu

Những tin mới hơn